Đêm diễn tốt nghiệp của lớp Diễn viên Kịch - Điện ảnh K29A (Trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật TP.HCM) với vở kịch tâm lý trinh thám 'Hơi thở của quỷ dữ' không chỉ là một buổi báo cáo kết quả học tập thuần túy. Đó là một 'nghi thức' trưởng thành đầy nghiêm túc, nơi những 'hạt mầm' nghệ thuật trẻ tự ném mình vào thử thách vượt ngưỡng tuổi đời để sẵn sàng đón nhận những cơ hội và thách thức mới của nghề.
Poster giới thiệu đêm diễn “Hơi thở của quỷ dữ”
Vượt ngưỡng trải nghiệm để “sống” cùng nhân vật
Chọn một đề tài tâm lý trinh thám phức tạp lấy bối cảnh trước giải phóng, “Hơi thở của quỷ dữ” (tác giả Mỹ Dung) là “đề bài” tương đối nặng ký đối với các sinh viên lớp K29A như Tuấn Kiệt, Việt Trung, Hồng Thắm, Phi Hùng... Câu chuyện xoay quanh một vụ án ly kỳ, nơi các nhân vật truy tìm nhau để rồi nhận ra tấn bi kịch: sự thù hận có thể làm đảo lộn và tha hóa bản chất tốt đẹp của một con người.
Ê-kíp tổ chức cùng thầy cô, gia đình và bạn bè - Ảnh Duy Ngọc
Khó khăn lớn nhất của các diễn viên trẻ khi tiếp cận tác phẩm này chính là sự chênh lệch giữa trải nghiệm sống và tâm lý nhân vật. Ở độ tuổi đôi mươi trong sáng, các bạn chưa từng trải qua những yêu đương sâu sắc, chưa từng nếm trải những mất mát, thù hận hay những góc khuất ly kỳ đến nghẹt thở của đời thực. Để giải bài toán này, các học viên đã phải trải qua quá trình nghiên cứu sách báo, tư liệu không ngừng nghỉ, cùng với đó là sự “vật lộn”, uốn nắn tỉ mỉ từng ánh mắt, cử chỉ suốt ba học kỳ liền dưới sự dẫn dắt của Thạc sĩ, NSƯT Cao Đức Xuân Hồng.
Đạo diễn - NSƯT Cao Đức Xuân Hồng (giữa) chia sẻ tâm huyết - Ảnh Duy Ngọc
Người thầy – người đạo diễn gạo cội tự hào kể lại những khoảnh khắc hậu trường đầy thú vị, như khi cô học trò bước ra sân khấu cầm súng chỉ vào người khác ở đoạn cuối đã không giấu nổi sự run rẩy vì lần đầu tiên phải thực hiện một hành động gai góc như vậy. Nhưng chính những tích tắc bỡ ngỡ dưới ánh đèn ấy lại là lúc các bạn thực sự chạm vào nhân vật, thấu hiểu bài học về việc phải “sống” cùng nhân vật chứ không chỉ dừng lại ở mức độ biểu diễn đơn thuần.
Tuấn Kiệt (vai ông Phát) - Thùy Nhung (vai H’Đao) - Ảnh Duy Ngọc
Minh chứng rõ nét cho sự thấu cảm ấy nằm ở cách các diễn viên trẻ nhìn nhận về mâu thuẫn tâm lý trong tác phẩm. Trải qua ba học kỳ gắn bó và cùng “sống” với những góc khuất nhân vật, Tuấn Kiệt đại diện cho ê-kíp bộc bạch rằng, các bạn từng nghĩ hận thù là một thứ cảm xúc gì đó rất lớn lao và dữ dội. Nhưng khi thực sự hóa thân, “người nghệ sĩ trẻ” mới nhận ra hận thù thực chất là một sự mệt mỏi tột cùng; nó không chỉ thôi thúc con người ta làm tổn thương kẻ khác, mà còn âm thầm bào mòn chính bản thân họ mỗi ngày. Và khi con người dành quá nhiều thời gian để nuông chiều sự hằn học, họ sẽ dần quên mất mình từng là ai.
Minh Thư và Thùy Nhung - Ảnh Duy Ngọc
Nội lực từ “tiếng nói” và sự đồng điệu của ê-kíp
Một trong những điểm sáng nổi bật được ghi nhận sau đêm diễn và sau chặng đường học tập chính là sự bứt phá về kỹ năng chuyên môn, đặc biệt là “tiếng nói sân khấu” của các bạn diễn viên trẻ. Việt Trung hào hứng bộc bạch rằng, nhờ sự tận tình chỉ dẫn từ người thầy của mình, kỹ năng “nói” của bạn đã có bước chuyển vượt bậc. Đó không chỉ là việc phát âm tròn vành rõ chữ, mà là nghệ thuật biểu đạt ngôn ngữ qua hình thể, hành động, tạo ra một thứ “vũ khí” có sức mạnh tác động mạnh mẽ đến tâm lý bạn diễn và cảm xúc của khán giả.
Việt Trung (vai Bảo Hoài) và Hồng Thắm (vai Thương) - Ảnh Duy Ngọc
Chính thứ vũ khí đài từ và tâm lý này đã giúp Việt Trung định hình nên một trong những mảnh ghép gai góc nhất của vở diễn. Đảm nhận nhân vật có chiều sâu nội tâm đa tầng, đầy giằng xé giữa thực và ảo, nam diễn viên trẻ chia sẻ bản thân vô cùng tâm đắc với hành trình đấu tranh của nhân vật - nơi ranh giới giữa việc mình là nạn nhân hay người gây ra tội lỗi liên tục bị xóa nhòa. Sự hoang mang, bất lực và cô độc của một con người từng bước bị đẩy vào ngõ cụt tâm lý đã được nam diễn viên trẻ nỗ lực chuyển tải trọn vẹn. Để rồi sau đêm diễn, bài học lớn nhất mà bạn chiêm nghiệm được chính là sự thức tỉnh về thế giới nội tâm con người: Đôi khi thứ đáng sợ nhất không phải là ma quỷ hay những thế lực vô hình bên ngoài, mà chính là những tổn thương, bí mật và nỗi ám ảnh hiện hữu ngay trong mỗi chúng ta.
Phi Hùng – Trần Quang – Tuấn Kiệt – Việt Trung – Hồng Thắm – Thùy Nhung - Ảnh Duy Ngọc
Sức hấp dẫn của “Hơi thở của quỷ dữ” còn nằm ở tính tổng thể. Sự trưởng thành của một tập thể không chỉ nhìn thấy qua hào quang của các vai chính. Đêm diễn tối ngày 21/06 đã chứng minh sức mạnh của sự đồng lòng: từ âm thanh, ánh sáng cho đến từng vai diễn nhỏ nhất đều nương theo, “thở” theo từng nhịp thở của nhân vật trên sàn diễn. Sự len lói của hình tượng nhân vật vào sâu trong nhận thức của người nghệ sĩ trẻ đã tạo nên một chỉnh thể nghệ thuật chỉn chu, vượt lên trên tầm vóc của một bài thi tốt nghiệp thông thường.
Tinh thần “thép” trước quy luật đào thải
Mở cửa đón phụ huynh, bạn bè, báo giới và đặc biệt là các đồng nghiệp, đạo diễn chuyên nghiệp đến “xem chân xem tay”, buổi tốt nghiệp mang một ý nghĩa thiêng liêng như một ngày hội trình làng thế hệ mới. Với ngành sân khấu, đây là khoảnh khắc khép lại một hành trình ba năm thanh xuân bảo bọc dưới mái trường, nhưng đồng thời cũng là lúc bức màn nhung của thánh đường chuyên nghiệp ngoài kia chính thức được vén lên.
Dàn diễn viên trẻ và đạo diễn - NSƯT Cao Đức Xuân Hồng (giữa) - Ảnh Duy Ngọc
Khác với không khí ấm áp, tràn ngập tình yêu thương của giảng đường - nơi mọi lỗi lầm của học trò dù bị khiển trách nhưng rồi cũng sẽ được bao dung tha thứ, thế giới nghệ thuật bên ngoài là một “cánh cửa hẹp” đầy khốc liệt. Bước ra đời thực, sự đào thải diễn ra rất rõ ràng bằng những bản hợp đồng có thể bị hủy bỏ, những cái lắc đầu trả vai hay cắt vai nếu diễn viên không đáp ứng được yêu cầu chuyên môn. Chính vì vậy, đạo diễn Xuân Hồng luôn đau đáu dặn dò học trò phải trang bị một tinh thần sắc bén hơn rất nhiều. Ông nhấn mạnh rằng, ở môi trường chuyên nghiệp, mỗi lần tham gia vào một kịch bản, các bạn trẻ buộc phải dốc hết sức mình để tìm tòi và để lại một dấu ấn sáng tạo riêng biệt cho nhân vật, đó mới là tấm hộ chiếu định danh giúp các em tồn tại với nghề.
Các diễn viên trẻ tri ân phụ huynh sau vở diễn tốt nghiệp - Ảnh Duy Ngọc
Đêm diễn kết thúc, những tràng pháo tay giòn giã chính là phần thưởng xứng đáng cho những giọt mồ hôi mà thầy và trò lớp K29A đã đổ xuống sàn tập. Hành trang bước ra đời của các bạn giờ đây không chỉ có tấm bằng tốt nghiệp, mà còn là thông điệp nhân văn từ “Hơi thở của quỷ dữ” – học cách xóa bỏ hận thù để nhìn đời bao dung hơn, và mang theo một bản lĩnh vững vàng để kiên cường định vị cái tôi của mình trên con đường nghệ thuật chuyên nghiệp.
Quốc Hương