Triển lãm “Hai Ba Bốn…” của hai nghệ sĩ Đinh Công Đạt và Nguyễn Trương Quý mở ra một cuộc đối thoại giàu chiều sâu về hội họa - nơi mỗi tác phẩm không chỉ là những lớp màu, mà còn là hành trình lắng đọng của suy tư và những chật vật âm thầm phía sau quá trình sáng tạo.

Không gian triển lãm “Hai Ba Bốn…”.
65 tác phẩm sơn dầu và acrylic được giới thiệu tại triển lãm là kết tinh từ một giai đoạn làm việc liên tục và giàu suy tư của mỗi nghệ sĩ. Ở đó, các bức tranh không tách bạch mà liên kết với nhau như những mảnh ghép của cùng một dòng chảy sáng tạo, nơi mỗi hình ảnh, mỗi lớp màu đều mang dấu ấn của hành trình tìm tòi và tự đối thoại.
“Hai Ba Bốn…” còn là một hệ thống nghệ thuật phản ánh thế giới nội tâm của hai tác giả: một người bước ra từ không gian điêu khắc và sơn mài; một người đi từ địa hạt của câu chữ. Nhưng sự khác biệt đó không tạo nên khoảng cách, mà trái lại, chúng mở ra những giao thoa thú vị trong cách nhìn, cách nghĩ và cách biểu đạt.

Hai nghệ sĩ Đinh Công Đạt (bìa trái) và Nguyễn Trương Quý (bìa phải) tại sự kiện khai mạc triển lãm, diễn ra tại Hà Nội, chiều 3/4.
Các nghệ sĩ cho biết, "Hai Ba Bốn…" hay "2, 3, 4…" là nhịp đếm. "Hai" chỉ hai cá nhân cùng làm việc; "Ba", "Bốn" chỉ thời gian và những khả thể xuất hiện sau nhịp đếm đầu tiên. "Hai Ba Bốn…" là lao động sau bước đi thứ nhất. Điểm gặp gỡ tại đây là niềm tin vào sự làm việc trong sự hoài nghi bản thân, được dẫn dắt bởi sự hưng phấn khi đi tìm một cảm giác.
Ý tưởng triển lãm chung này của hai nghệ sĩ đến từ một mối suy tư về thực hành nghệ thuật: Trong việc vẽ, cái gì mới là quan trọng? Thông thường, công chúng chỉ tiếp cận tác phẩm ở trạng thái hoàn thiện. Tuy nhiên, hành trình của người họa sĩ luôn bắt đầu từ những bước “vỡ bài” bất như ý.
Ở đó, các bản phác thảo và bài tập – những bước đi đầu tiên của một tác phẩm hé lộ hành trình người họa sĩ chuyển hóa những băn khoăn và phức cảm sáng tạo thành động lực để hình hài tác phẩm dần xuất hiện.

Công chúng tham quan triển lãm.
Qua triển lãm lần này, nhà điêu khắc Đinh Công Đạt mong muốn giới thiệu đến người xem không chỉ là những tác phẩm nghệ thuật hoàn thiện, mà còn là khởi đầu của quá trình sáng tạo của một họa sĩ, là cách một bức tranh sinh ra từ hành vi vẽ.
Theo nghệ sĩ, công chúng thường chỉ nhìn thấy phần trọn vẹn, đẹp đẽ nhất của tác phẩm, trong khi hành trình để đi đến đó lại không hề dễ dàng, thậm chí có lúc chật vật và đầy thử thách.
Từ trải nghiệm cá nhân, nghệ sĩ nhấn mạnh rằng: “Nghệ thuật và việc vẽ tranh không có sự ưu ái nào, kể cả với những tên tuổi đã được xác định hay những người được cho là thông tuệ. Nó khắc nghiệt nhưng bình đẳng”.

Một số tác phẩm của nhà điêu khắc Đinh Công Đạt.
Còn với nhà văn – họa sĩ Nguyễn Trương Quý, điều anh muốn theo đuổi là làm sao tái hiện được một “không khí đối thoại” giữa hiện tại và những mảnh vỡ của quá khứ - giữa cái đang sống động và những gì đã lắng lại, gần như hóa thạch trong ký ức.
Với Nguyễn Trương Quý, để chạm đến tầng sâu của cảm xúc, người nghệ sĩ buộc phải vượt qua thói quen diễn giải, lý giải, và điều đó chỉ có thể đạt được bằng một quá trình tự biến đổi chính mình.
Hành trình ấy không dễ dàng, đôi khi giống như việc lặng lẽ đẩy một tảng đá lên dốc, bền bỉ, nhọc nhằn và không chắc chắn về đích đến. Nhưng anh quan niệm, chính trong chuyển động không ngừng ấy, việc vẽ mở ra một niềm vui riêng: mong manh, có thể phù du giữa đời sống, nhưng đủ để người nghệ sĩ tiếp tục đi tới, như một cách tồn tại và đối thoại với thế giới.

Một số tác phẩm của nhà văn – họa sĩ Nguyễn Trương Quý.
Đặt tại một không gian xưa cũ còn nguyên vẹn, nằm tĩnh lặng trong lòng phố cổ Hà Nội (Hội quán Phúc Kiến, 40 Lãn Ông, Hoàn Kiếm), triển lãm “Hai Ba Bốn…” của Đinh Công Đạt và Nguyễn Trương Quý như được neo lại giữa nhịp sống chậm của phố cổ Hà Nội.

Hội quán Phúc Kiến, 40 Lãn Ông, Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Những bức tường cũ, mái ngói thời gian và không khí tĩnh lặng của hội quán không chỉ là phông nền trưng bày, mà tự thân đã trở thành một phần của trải nghiệm nghệ thuật, nơi mỗi bước chân người xem như đi sâu hơn vào những lớp trầm tích của ký ức đô thị. Trong không gian ấy, các tác phẩm không chỉ hiện diện như những hình ảnh thị giác, mà còn gợi mở một cuộc đối thoại âm thầm giữa quá khứ và hiện tại.
Triển lãm vì thế đã vượt ra khỏi giới hạn của một cuộc trưng bày đơn thuần, trở thành hành trình trở về với những vết tích đời sống xưa, đồng thời đánh thức những rung cảm rất đỗi đương thời - khi ký ức và hiện tại không đối lập, mà lặng lẽ soi chiếu, bổ sung và làm đầy ý nghĩa cho nhau.
Triển lãm diễn ra từ ngày 3/4 – 10/4/2026 tại Hội quán Phúc Kiến, 40 Lãn Ông, Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Một số tác phẩm được trưng bày tại triển lãm:





Huyền Thương